Được đến nước Mỹ văn minh, tiến bộ và xinh đẹp với những mục đích khác nhau là ước mơ của rất nhiều người trên thế giới. Tuy nhiên, đất nước nào cũng có những mặt tích cực và tiêu cực mà chỉ khi đặt chân đến nơi ta mới cảm nhận rõ, và có khi phải hối tiếc đã phải trả cái giá đắt để đạt lấy “Giấc Mơ Mỹ” của mình. Việc xin visa  Mỹ không hề đơn giản và đòi hỏi sự chuẩn bị chu đáo, nhất là trong phần khai đơn. Nước Mỹ và hệ thống hành chánh của Mỹ dựa trên công bằng – sự thật. Cho nên bạn cũng không nên vì mãnh lực phải đến được Mỹ mà mạo nhận những thông tin sai sự thật, điều này khiến cho nghiên cứu thống kê về những đương đơn từ Việt Nam trở nên xấu đi, ảnh hưởng đến những người có mục đích rõ ràng trong việc đến Mỹ và trở về Việt Nam đúng hạn. Việc bị từ chối visa thực ra cũng không phải là “tận cùng của thế giới”, bởi cuộc sống của bạn ở Việt Nam vẫn rất tốt đẹp với những gì đã và đang có.

Nghệ thuật quyết định visa Mỹ

Một viên chức lãnh sự (consular officer – CO) ẩn danh, đã viết lại trên blog cá nhân của mình cách tiếp cận từng đương đơn xin visa Mỹ. Tôi xin được lược dịch sang tiếng Việt nội dung dưới đây:

IBID - Tư vấn định cư Mỹ, định cư Canada, định cư châu Âu, định cư Úc

Phân loại theo nhóm (profling). Đó là một loại ý nghĩ dễ nảy sinh trong tư tưởng khi tiếp cận một cái gì đó khác lạ. Tại sao một cảnh sát tuần tra yêu cầu dừng xe một người Mỹ đen? Đơn giản vì anh ta là Mỹ đen, và Mỹ đen thì đồng nghĩa với điều gì đó khuất tất.

Rất nhiều viên chức lãnh sự từ chối visa theo cách phân loại như vậy. Nếu họ nói cho bạn biết cách họ quyết định visa, bạn sẽ kinh ngạc thấy rằng phân loại (như người ta sàng thóc) chính là công việc họ đang làm.

Việc xin visa  Mỹ không hề đơn giản và đòi hỏi sự chuẩn bị chu đáo, nhất là trong phần khai đơn. Nước Mỹ và hệ thống hành chánh của Mỹ dựa trên công bằng – sự thật.

Tôi sẽ nói cho bạn biết quá trình xét cấp visa từ góc nhìn của tôi, bởi vì tôi là một trong những CO giỏi nhất thế giới. Ngạo mạn ư? Không hẳn, bởi vì tự tin rất quan trọng đối với thành công của một CO. Mâu thuẫn trong tư tưởng, chóng vánh trong quyết định của CO chính là nỗi khiếp đảm số một của những người xin visa.

Tôi phỏng vấn visa Mỹ như thế nào? Trước mỗi ca làm việc, tôi được nhận một loạt hộ chiếu bất kỳ. Một số hộ chiếu sẽ đi kèm với hàng đống giấy tờ chứng minh này nọ, số khác có rất ít bằng chứng. Trước khi tôi gọi đương đơn tới cửa sổ, tôi sẽ xem qua đơn và các giấy tờ kèm theo. Tại sao? Bởi vì việc này sẽ hình thành sẵn trong đầu tôi những câu hỏi cần thiết. Tôi không bao giờ hỏi bất kỳ câu hỏi nào mà tôi không biết trước câu trả lời. Tại sao? Uy tín chân thật của bạn (credibility) sẽ lộ rõ tại đây. Mối quan tâm duy nhất của tôi là: con người đứng trước mặt tôi có trở về nước như anh ta tuyên hứa không? Khi tôi đọc thông tin trong đơn xin và giấy tờ kèm theo cũng là lúc tôi đưa ra một quyết định tạm thời (preliminary decision): cấp visa hay không. Một vài câu hỏi trực tiếp chỉ là để xác nhận quyết định ban đầu của tôi là đúng hay sai.

Dựa trên yếu tố nào mà quyết định ban đầu được đặt ra? Đó là kinh nghiệm của những cuộc phỏng vấn mà tôi đã thực hiện, và kết quả của những nghiên cứu thống kê (validation studies). Nếu tôi là một CO làm việc theo kiểu phân loại (profiling), tôi sẽ rất quan tâm đến phần trăm trong các thống kê mà phòng lãnh sự đưa ra. Nếu thống kê cho rằng những phụ nữ 50 tuổi từ một tỉnh thành nào đó có xu hướng ở quá hạn và làm nghề giữ trẻ chui ở Mỹ, nghĩa là để an toàn với công việc của mình, tôi nên từ chối tất cả mọi phụ nữ 50 tuổi đến từ tỉnh thành đó? Nhiều CO sẽ làm như vậy, nhưng tôi thì không. Tôi hiểu rằng cho dù cùng một hoàn cảnh xã hội, mỗi các bạn vẫn có thể có tâm lý và ý định khác nhau. Không phải mọi phụ nữ thất nghiệp 50 tuổi nào đến Mỹ cũng để giữ trẻ chui. Và không phải tất cả những doanh nhân thành đạt kiếm được 10,000 đô la mỗi tháng đều sẽ trở về nước.

Vậy thì vai trò của những dữ liệu trong nghiên cứu thống kê về visa Mỹ là gì? Chúng đơn giản chỉ là xu hướng, là khả năng có thể xảy ra, nhưng không thể nào tuyệt đối đúng.

Vậy thì vai trò của những dữ liệu trong nghiên cứu thống kê về visa Mỹ là gì? Chúng đơn giản chỉ là xu hướng, là khả năng có thể xảy ra, nhưng không thể nào tuyệt đối đúng.

Việc gì sẽ xảy ra ở cuộc phỏng vấn? Sau lời chào, tôi sẽ nhìn kỹ khuôn mặt của người xin visa, chứ không phải nhìn xuống đống giấy tờ. Tôi muốn thấy rõ tường tận cách mà đương đơn sẽ trả lời những câu tôi đang hỏi. Tôi thăm dò từng phản ứng nhỏ nhặt nhất của bạn. Tôi ước lượng trong đầu thời gian dài ngắn mà bạn cần để đưa ra một câu trả lời chấp nhận được. Tôi tìm những lỗ hỏng, những sai lệch trong câu trả lời và thông tin khai trong đơn hay giấy tờ kèm theo. Tôi không muốn chú tâm nhiều đến giấy tờ bởi vì tôi không muốn bạn nghĩ rằng giấy tờ có sức nặng và có giá trị hơn chính con người của bạn. Bạn nên biết rằng phần lớn giấy tờ mà bạn trình trong cuộc phỏng vấn không có ảnh hưởng quyết định đến việc tôi cấp visa hay không. Nếu tôi yêu cầu bạn trình giấy tờ ra để xem xét, đó là vì tôi đang “biểu diễn” cho bạn xem để bạn khỏi ra ngoài mà phàn nàn rằng “Viên chức phỏng vấn không hề xem hồ sơ của tôi trước khi quyết định”.

Những đương đơn xin visa Mỹ với những thông tin hoàn hảo, tuyệt đẹp, thực vậy, đôi khi có những chiếc mặt nạ cần được lột ra…

Mỹ siết chặt phỏng vấn cấp visa Mỹ, kiểm tra mạng xã hội

Chính quyền Mỹ ngày 31/5 đã công bố mẫu phỏng vấn cấp visa Mỹ mới, trong đó yêu cầu người xin visa khai lịch sử dùng mạng xã hội trong vòng 5 năm và các thông tin cá nhân trong vòng 15 năm.Việc áp dụng các câu hỏi phỏng vấn xin visa mới là một phần trong nỗ lực siết chặt kiểm soát những người muốn nhập cảnh vào Mỹ. Mẫu câu hỏi này được Văn phòng Ngân sách và Quản lý Mỹ thông qua hôm 23/5 vừa qua, bất chấp sự phản đối của nhiều nhóm giáo dục trong thời gian lấy ý kiến công chúng.

Chính quyền Mỹ ngày 31/5 đã công bố mẫu phỏng vấn cấp visa Mỹ mới, trong đó yêu cầu người xin visa khai lịch sử dùng mạng xã hội trong vòng 5 năm và các thông tin cá nhân trong vòng 15 năm.

Họ cho rằng điều này sẽ gây thêm gánh nặng, khiến thủ tục xin visa Mỹ trở nên cồng kềnh hơn, mất nhiều thời gian hơn và khiến các sinh viên và nhà khoa học nước ngoài “ngại” tới Mỹ. Theo luật mới, các nhân viên lãnh sự quán có thể yêu cầu người xin visa cung cấp toàn bộ số hộ chiếu trước đây, lịch sử hoạt động trên mạng xã hội trong 5 năm gần nhất, địa chỉ email, số điện thoại và lý lịch trong vòng 15 năm, bao gồm địa chỉ cư trú, nghề nghiệp và lịch sử du lịch.

Người xin visa cũng có thể phải cung cấp thêm một số thông tin khác nếu nhân viên lãnh sự xét thấy có những thông tin cần được kiểm chứng để đảm bảo an ninh quốc gia. Trước đó Bộ Ngoại giao Mỹ cho biết sẽ siết chặt kiểm soát đối với những ứng viên xin visa bị nghi có liên hệ với khủng bố hoặc không đủ tư cách sở hữu visa do vấn đề an ninh.

Văn phòng Ngân sách và Quản lý Mỹ đã đẩy nhanh việc thông qua mẫu câu hỏi mới này trong vòng 6 tháng, thay vì 3 năm như thông lệ. Mặc dù người xin visa không bắt buộc phải trả lời toàn bộ số câu hỏi này, song việc không khai báo đầy đủ có thể khiến họ mất nhiều thời gian hơn để sở hữu tấm visa Mỹ hay thậm chí là trượt visa.

Mặc dù người xin visa không bắt buộc phải trả lời toàn bộ số câu hỏi này, song việc không khai báo đầy đủ có thể khiến họ mất nhiều thời gian hơn để sở hữu tấm visa Mỹ hay thậm chí là trượt visa.

Các luật sư về di trú cho rằng việc yêu cầu người xin visa khai báo chi tiết thông tin cá nhân và lịch sử sử dụng mạng xã hội có thể khiến họ vô tình mắc lỗi, bởi rất khó để một người nhớ được chính xác tất cả các thông tin mà bản khai yêu cầu.

Kiểm soát an ninh mà cụ thể là kiểm soát những người nhập cảnh vào Mỹ là một trong những cam kết mạnh mẽ nhất của Tổng thống Donald Trump. Bên cạnh việc đề xuất đổ nhiều tiền hơn cho quân đội và xây dựng bức tường ngăn ở biên giới Mỹ – Mexico, ông Trump cũng đã ký ban hành sắc lệnh cấm nhập cảnh đối với các công dân tới từ 6 nước có đông người Hồi giáo. Sắc lệnh này hiện đã bị “đóng băng” theo quyết định của tòa án.

IBID - Tư vấn định cư Mỹ, định cư Canada, định cư châu Âu, định cư Úc